Bóng đá


Bóng đá Việt khác bóng đá Tây

Bóng đá Việt khác bóng đá Tây. Câu chuyện của ông chủ quán cà phê và một ông bầu bóng đá Việt xoay quanh chuyện nuôi dưỡng và duy trì động lực, khát vọng cho một đội bóng.

Tin liên quan

Chất lượng đỉnh cao của bóng đá giữa các CLB châu Âu khiến chúng ta hâm mộ nhưng thứ động lực bất tận của họ mới thực sự là điều đáng ngưỡng mộ. Câu chuyện của ông chủ quán cà phê và một ông bầu bóng đá Việt xoay quanh chuyện nuôi dưỡng và duy trì động lực, khát vọng cho một đội bóng.

+ Ông bầu: Tôi thắc mắc tại sao dân Việt Nam mình xem bóng đá các gải VĐQG châu Âu mãi không chán mà không khoái V-League của chúng tôi lắm?

- Ông chủ quán: Vì nó quy tụ các cầu thủ giỏi nhất thế giới, các trận đấu giàu tính cạnh tranh và họ thể hiện rõ sự văn minh trên sân cỏ, khán đài, khiến sự say mê và lòng hâm mộ của mọi người dành cho nó không bao giờ vơi.

+ Nhưng quanh đi quẩn lại ở Đức chỉ có Bayern Munich, ở Tây Ban Nha thì ba mùa trở lại đây mới có Atletico Madrid chen chân vào cuộc đua song mã giữa Real Madrid và Barcelona. Bóng đá Pháp thì vẫn chỉ độc Paris Saint Germain. Anh vẫn gói gọn trong bốn CLB. Ý thì hai đội thành Milan vẫn là đối thủ chính của Juventus.

- Nó hay chính ở điểm đó. Nó khác biệt với chúng ta chính ở điều đó. Tất cả các CLB nói trên họ đều duy trì khát vọng của họ qua gần như từng mùa giải trong khi các CLB đối thủ của họ cũng có tham vọng nên các giải VĐQG có tính cạnh tranh.

Bóng đá Việt khác bóng đá Tây

Trận giao hữu giữa Man City và đội tuyển Việt Nam ngày 27/7 đã cho thấy sự khác biệt đáng kể giữa hai nền bóng đá. Ảnh: V.S.I

+ Làm sao mà một CLB như Barcelona năm vừa rồi vừa giành cú ăn ba lần thứ hai trong lịch sử, như Bayern Munich cứ ôm hết cái đĩa bạc này tới đĩa bạc kia, còn PSG thì độc tôn ở Pháp mà vẫn có động lực, vẫn có khát vọng? Là một ông bầu ở Việt Nam, tôi thấy điều đó là không thể.

- Đơn giản thì nói tham vọng ngự trị trên đỉnh cao, không muốn thất bại đã tạo ra động lực. Nhưng nói cho đủ thì không đơn giản. Bắt đầu từ chính mô hình và tính chất của các CLB. Ở châu Âu, các CLB chuyên nghiệp dù theo mô hình hội viên hay công ty thì về bản chất cũng đều giống như một doanh nghiệp, có doanh thu và có lợi nhuận.

Chẳng có doanh nghiệp thực sự nào hoạt động để thất bại cả, và một doanh nghiệp bóng đá cũng giống như một doanh nghiệp ở lĩnh vực thực phẩm, công nghệ, xe hơi, tiêu dùng nào đó, ra đời từ khi lĩnh vực đó được khai phá, tồn tại và phát triển hàng trăm năm trong những điều kiện luôn ở trạng thái tiến bộ nhất của nhân loại.

Bên trong doanh nghiệp đó, những nhà quản lý, điều hành, HLV, cầu thủ đều làm việc để phục vụ cho sự tồn tại và phát triển đó.  Nhưng phân tích đặc điểm của doanh nghiệp với một ông bầu như ông thì đúng là múa rìu qua mắt thợ. Tôi muốn hỏi ông là làm thế nào để ông duy trì động lực cho các cầu thủ của mình?

+ Tôi thưởng tiền. Tôi đặt ra những khoản tiền thưởng cho một trận thắng. Muốn họ đá nhiệt thì tôi thưởng nhiều. Họ là những cầu thủ chuyên nghiệp, mà chuyên nghiệp thì đá bóng để kiếm tiền. Tóm lại là tôi giải quyết hoàn toàn bằng tiền thưởng. Số tiền tỉ lệ thuận với thành tích. Cứ thế đội bóng của tôi mỗi năm lên một hạng, rồi lọt vào nhóm đầu, rồi vô địch.

- Điều gì xảy ra khi ông không thưởng?

Bóng đá Việt khác bóng đá Tây
Những trận thắng của các đội bóng tại V-League đều mang lại các khoản tiền thưởng đáng kể cho các cầu thủ. Ảnh: Phạm Tuân

+ Cầu thủ rỉ tai nhau là tôi không thưởng nhiều có nghĩa là ông chủ của mình không còn khát khao chiến thắng nữa. Họ bảo tôi hết khát khao rồi thì việc gì phải nỗ lực. Tôi thấy các cầu thủ ở châu Âu cũng chơi bóng vì tiền, nhiều cầu thủ đòi tăng lương, nếu không họ buồn.

+ Đó là một phần tất yếu chứ không phải tất cả. Động lực trong bóng đá chuyên nghiệp ở châu Âu không quan trọng bằng sự cam kết, trách nhiệm, ý thức trên góc độ của một cầu thủ chuyên nghiệp. Tôi đọc được ở đâu đó rằng một chuyên gia tâm lý vĩ đại của bóng đá, Dan Abrahams nói rằng chỉ có sự cam kết với công việc mới giúp các cầu thủ ra sân tập luyện chăm chỉ, thi đấu hết sức ngay cả khi họ không ở trong tâm trạng tốt.

Tôi chia sẻ với các anh, các ông bầu là những nhược điểm của các cầu thủ Việt cũng chính là vấn đề chung của người Việt. Chúng ta không có nhiều người có tham vọng, mà có tham vọng rồi thì không ít người phải đạt mục tiêu bằng mọi giá, và tham vọng không có giới hạn đôi khi lại đồng nghĩa với tham lam, dễ làm họ đi ra khỏi những khuôn khổ của luật pháp, quy định.

Chúng ta chưa có những hình tượng đã phổ biến ở phương Tây, đó là những tỉ phú miệt mài tạo ra của cải không chỉ cho chính họ mà cho cả cộng đồng, rồi có những người sẵn sàng sử dụng phần lớn tài sản của mình để làm từ thiện khi mà họ không bị chi phối bởi tư tưởng làm giàu bằng mọi cách để giúp cả họ tộc và đồng hương.

Nhưng nói những điều này với đại gia, những người đầy quyền lực như các anh cũng lại là múa rìu qua mắt thợ. Cái lý của các đại gia như các anh hẳn khác với cái lý của người nghèo như tôi.

+ Chính những cái anh nó cho thấy mọi người hay đòi hỏi chúng tôi phải tạo ra được các CLB ở Việt Nam như châu Âu là vô lý. Anh có biết là Trung Quốc đứng thứ hai thế giới về kinh tế nhưng không có những CLB hùng mạnh và giải VĐQG của họ vẫn thua Nhật và Hàn Quốc không? Động lực của các cầu thủ bóng đá Trung Quốc cũng chủ yếu là tiền, và thi đấu vì tiền, nên hơn chục năm qua họ không thể góp mặt ở World Cup. Giá mà tiền của của chúng tôi cũng mua được truyền thống, và nền tảng văn minh để phát triển bóng đá.

- Và đó là cách lý giải chính xác nhưng cay đắng cho thực tế là tiền ở Việt Nam dùng để “đốt” cho các giải VĐQG châu Âu thông qua mua bản quyền truyền hình. Nếu truyền thông tiết lộ chính xác, thì 40 triệu USD để K+ mua bản quyền Ngoại hạng Anh trong 3 mùa đã nhiều hơn cả số tiền nuôi 14 CLB V-League trong một mùa. Thật không thể tin nổi!

Thể thao & Văn hóa cuối tuần