Gia đình


Cái kết của kẻ phản bội

Cái kết của kẻ phản bội. Đập vào mắt tôi là dòng tin ngắn ngủi: Xuân ơi, đúng là tao đã mặc lại cái áo rách của mày .

Tin liên quan

Sáng nay thức dậy, mở máy, thấy dòng tin nhắn của cô bạn gái thân cũ, tôi chợt nghe đau nhói trong lòng. Không muốn đọc tin nhắn, vì tôi sợ lại khơi gợi cho mình những kỷ niệm buồn của 3 năm về trước, nhưng rồi trí tò mò khiến tôi không thắng được sự cảnh giác, tôi nhấn vào cái tên mà tôi đã lâu không hề mở ra, không hề nhìn lại. Đập vào mắt tôi là dòng tin ngắn ngủi: “Xuân ơi, đúng là tao đã mặc lại cái áo rách của mày”.
Ngày đó, tôi đến với anh bằng một tình yêu thơ ngây, trong sáng. Anh, một giám đốc doanh nghiệp đẹp trai, gă lăng, giàu có. Tôi, á hậu của cuộc thi người đẹp cấp thành phố. Chúng tôi là một cặp tình nhân đẹp đôi sinh ra để cho nhau như anh nói, đến mức tôi sẵn sàng từ bỏ mọi hào quang, mọi lời mời mọc, tài trợ này nọ…để làm vợ anh khi mới chỉ vừa 22 tuổi. Choáng ngợp trong những viễn cảnh về hạnh phúc, về tình yêu tuyệt đẹp, về hoàng tử của lòng mình, tôi không cho mình thời gian để tìm hiểu, quan sát và nhận biết người đàn ông đó. Và tôi đã phải trả giá nặng nề cho sai lầm của tuổi trẻ.
Cái kết của kẻ phản bội
 Ảnh minh họa.
Hai năm vợ chồng biến tôi từ một cô gái hồn nhiên thành một người phụ nữ nhút nhát, yếu đuối, sợ sệt đến mức thảm hại. Anh mang tôi về căn biệt thự của mình như mua một con búp bê để trưng trong nhà cho đẹp mắt. Tôi trở thành một thứ tài sản của anh. Không, nếu nói là tài sản thì có lẽ là tôi đã quá đề cao vị trí của mình. Bởi tài sản vẫn còn là thứ gì đó có giá trị, với anh, tôi thật sự chỉ là món đồ chơi, có thể mua mỗi ngày và thay đổi nếu chán.
Tôi không được đi học, không được ra ngoài đường, dưới lệnh cấm của anh, tôi còn không được coi mình là người có ông bà cha mẹ anh em gì nữa. Tôi chỉ là món đồ để chưng có giá trị lấp lánh trong phòng khách nhà anh. Không tiền, không được tôn trọng, không tự do… thế nhưng tôi vẫn mù quáng cố gắng cho rằng đó là biểu hiện của tình yêu để mà ngoan ngoãn chịu đựng, cố gắng thích nghi, cho đến ngày tôi biết được anh đã muốn thay món đồ chơi khác.
Đau đớn nhất cho tôi, món đồ chơi này chính là cô bạn gái rất thân của tôi. Nhan sắc vừa phải, thế nhưng cô bạn gái thân của tôi lại đang có một thứ mà anh thích hơn tôi vào thời điểm đó: sự nổi tiếng. Bởi cô là một nhà báo trẻ, một cô gái cá tính, sắc sảo, thông minh. Anh bị hấp dẫn bởi sự mới mẻ này.
Biết được sự tình yêu của họ, nhìn họ công khai cặp kè với nhau với danh nghĩa công việc, tôi đau như xé. Nén mọi cảm giác bị tổn thương, tôi tìm đến cô bạn gái để xin cô buông tha anh ra. Cô bạn gái tôi thản nhiên và lạnh lùng bảo tôi: “Bạn không hợp với anh ấy. Anh ấy nói bạn là con búp bê vô tri vô giác, chỉ có mã ngoài xinh đẹp. Anh ấy giờ phải chịu đựng bạn mà thôi. Hãy buông tha cho anh ấy, chỉ mình mới hiểu anh ấy, mới có thể cùng anh ấy song song trên con đường sự nghiệp, mới là người cảm nhận được hết vẻ đẹp tâm hồn và chỉ có mình mới mang tình yêu thiêng liêng đến cho anh ấy”.
Suy sụp vì những lời như dao đâm ấy, tôi chọn phương cách cuối cùng để níu giữ tình yêu của anh ấy: tự tử. Một liều thuốc nhỏ giúp tôi có thể đánh động trái tim của anh, chứng minh cho anh rằng với tôi, anh là tất cả, không có anh tôi có thể chết được. Thế nhưng tôi đã khóc những giọt nước mắt cuối cùng trên giường cấp cứu khi thấy tờ đơn ly hôn mà thư ký của anh mang vào chìa cho tôi với lời nhắn: “Tôi không thể sống với một người mang cái chết của mình ra dọa những người thân”.
Chúng tôi ly hôn. Tôi trở về với cha mẹ, tìm việc làm và tiếp tục đi học. Thời gian cuối cùng đã xóa bớt những nỗi đau. Cho đến hôm nay…
Câu chuyện tôi biết được từ dòng tin nhắn đó cũng thật đơn giản. Đó là một cái kết thúc được báo trước. Anh đã tìm ra một niềm đam mê mới và đá cô bạn gái của tôi ra khỏi cửa. “Càng cay nghiệt lắm càng oan trái nhiều”. Anh dứt bỏ một cô gái thông minh, sắc sảo, bản lĩnh không phải dễ dàng và vì thế họ đã cào xé nhau tàn bạo. Anh , với những thủ đoạn và sự tàn nhẫn của mình cuối cùng cũng hất được bạn gái tôi đi, để thay vào đó một niềm đam mê thích thú mới.
Như con thú bị thương nằm liếm láp những vết thương của mình, cô bạn gái cũ tìm đến để kể với tôi về sự đê tiện của con người đó. Cô nói: “Ngày xưa, khi nhìn hắn ta “xử” bạn, hất bạn ra khỏi cuộc đời hắn, mình đã có phần nào … hả hê, tin rằng hắn phải làm thế thì mới thoát khỏi một người vợ không phù hợp. Giờ đây mình mới thấm thía cái điều thật cay đắng: Mình đã mặc lại cái áo rách của bạn mà thôi”.
Theo Phụ Nữ Online