Âm nhạc


Cảm xúc âm nhạc: Tìm nơi đâu để vơi đi bao khát khao

Cảm xúc âm nhạc: Tìm nơi đâu để vơi đi bao khát khao. Nỗi nhớ làm em thấy như anh vẫn còn đâu đây. Nhưng thời gian đang dần tước đi hy vọng và ép em nhớ rằng chúng ta chẳng còn là gì của nhau nữa.

Tin liên quan

Nỗi nhớ làm em thấy như anh vẫn còn đâu đây. Nhưng thời gian đang dần tước đi hy vọng và ép em nhớ rằng chúng ta chẳng còn là gì của nhau nữa.

Ký Ức Ngọt Ngào - Thủy Tiên

Sau một tuần mệt nhoài với những giấc ngủ chỉ vỏn vẹn ba tiếng đồng hồ để kịp cho dự án lớn nhất từ đầu năm để giờ của công ty, em nghĩ mình sẽ phải ngủ liền hai ngày trên giường. Vậy mà từ cơ quan trở về, em lại chẳng chợp mắt được chút nào dù người quá đỗi mệt mỏi. Chắc là em chưa quen. Chưa quen căn nhà chỉ còn mình em. Chưa quen lủi thủi một mình sau những dự án thành công thay vì cùng anh ra ngoài ăn mừng như lúc trước. Chưa quen việc không có bàn tay anh giúp em xoa bóp vai gáy mỗi khi em mệt nhoài thế này. Em nhận thức rõ, anh đã xa rồi.

Cảm xúc âm nhạc: Tìm nơi đâu để vơi đi bao khát khao

Ảnh minh họa

Những đêm mất ngủ, em vẫn thường dò đài nghe radio. Đây không phải là thói quen của anh mà em thích nhất. Người ta đang phát ca khúc của Thủy Tiên anh ạ. Nhớ lúc còn bên nhau, cả hai đứa đều thích Thủy Tiên anh nhỉ. Hai đứa hay mở Giấc mơ tuyết trắng rồi cùng nhau hát theo. Anh hát ngang như thế mà cứ trêu giọng em như vịt đực. Trên radio hiện giờ không phải bài Giấc mơ tuyết trắng anh ạ, mà là bài Ký ức ngọt ngào. Thật trùng hợp với tâm trạng của em lúc này.

Cố nhắm mắt để ngủ say nhưng sao em vẫn không thể quên được
Giấc mơ còn hoài trong em mới đây giờ đã xa rồi
Có những lúc em thầm nghĩ điều gì làm chúng ta phải xa nhau
Vì em hay chính anh đổi thay người ơi

Em nhớ anh biết bao! Nhớ những sáng thức dậy mở mắt ra, thấy anh chăm chú nhìn em, rồi anh mỉm cười dịu dàng, bảo em dậy ăn sáng rồi anh đưa đi làm. Nhớ những buổi chiều mùa mưa, từ công ty anh qua bên em rất xa, anh vẫn cố gắng đến thật nhanh không muốn em đợi lâu. Nhớ những hôm em bệnh, anh nấu cháo làm cả căn nhà nồng mùi khê, nhưng em vẫn thấy cháo rất ngon rất ngon. Nhớ cả những lần cãi vã, em thì dễ dàng buông tay, anh thì dù có tức giận đến mấy cũng không dễ dàng nói ra lời chia tay. Lời chia tay của đàn ông đúng là đáng giá phải không anh? Không bao giờ nói ra quá dễ dãi, nhưng một khi đã nói thì đó chính xác là kết thúc. Bao nhiêu kỷ niệm từng có cũng trở thành vô nghĩa. Nhưng với em, quãng thời gian bên anh là những ngày tháng hạnh phúc nhất trong cuộc đời. Làm sao em quên đây?

Cảm xúc âm nhạc: Tìm nơi đâu để vơi đi bao khát khao

Ảnh minh họa

Làm sao quên được những nụ cười nhẹ nhàng
Đã khiến con tim em vui trong bao ngỡ ngàng

Làm sao quên ngày đó một thời nồng nàn
Mà giờ đây chỉ thấy bao nhiêu trái ngang
Yêu thương kia giờ vỡ tan

Từ công ty về nhà đi qua năm trạm đèn đỏ, em cũng nhớ anh ngần ấy lần mỗi khi dừng xe đứng đợi, nhận ra đã nửa năm rồi mình tự đi làm và tự về một mình, tự nấu ăn và tự rửa chén, tự một mình xem tivi mà không bật điện phòng. Mà hình như từ đó đến giờ, em toàn gặp đèn đỏ, cứ như ông trời muốn em nhớ anh nhiều hơn.

Mới đây em đi làm vội, để quên chìa khóa trong nhà, lúc về cũng chẳng lo lắng gì, nghĩ có sao đâu, anh cũng có chìa khóa mà, gọi anh về là được, nhưng rồi chợt khựng lại. Em quên rằng chúng ta đã không còn là vợ chồng, anh không còn giữ chùm chìa khóa nhà thứ hai nữa rồi.

Nỗi nhớ làm em thấy như anh vẫn còn đâu đây, nhưng nơi trong nhà anh hay ngồi, những việc anh hay làm, lời anh hay nói. Nhưng thời gian đang dần tước đi hy vọng và ép em nhớ rằng chúng ta chẳng còn là gì của nhau nữa.

Về trong đêm lạnh giá chỉ còn một mình
Lặng bước trên những yêu thương đã xa mất rồi

Tìm nơi đâu hạnh phúc ngọt ngào ngày nào
Tìm nơi đâu để vơi đi bao khát khao!