Pháp luật


Cô gái bị người yêu 'ép' chụp khỏa thân để tống tiền

Cô gái bị người yêu ép chụp khỏa thân để tống tiền. Để có tiền giải quyết nợ nần, gã đàn ông đốn mạt đã dụ dỗ người yêu đi khách sạn sau đó chụp ảnh khỏa thân, bắt cóc cô gái để tống tiền 400 triệu đồng.

Tin liên quan

- Để có tiền giải quyết nợ nần, gã đàn ông đốn mạt đã dụ dỗ người yêu đi khách sạn sau đó chụp ảnh khỏa thân, bắt cóc cô gái để tống tiền 400 triệu đồng.

Ngày 15/4, TAND TP.HCM đã mở phiên sơ thẩm xét xử vụ án "bắt cóc nhằm chiếm đoạt tài sản" do bị cáo Trương Bá Luận (33 tuổi, TP.HCM) thực hiện.

Vụ án trong khách sạn

Theo cáo trạng, khoảng tháng 2/2013, Trương Bá Luận quen biết và phát sinh tình cảm với Đ.T.T.(SN 1992) sau đó cả hai đã đi chơi với nhau nhiều lần. Sáng 15/5/2013, do cần tiền trả nợ, Luận nảy sinh ý định bắt cóc T. để tống tiền gia đình. Trưa cùng ngày, sau khi chuẩn bị dụng cụ gây án, Luận điện thoại cho T. rủ đi chơi để thực hiện kế hoạch.

Cô gái bị người yêu 'ép' chụp khỏa thân để tống tiền
Bị cáo sau phiên tòa.

Nhận điện thoại của người yêu, T. nhanh chóng nhận lời rồi cùng Luận đến thuê phòng tại một khách sạn để "tâm sự". Sau bữa trưa, thấy người yêu than mệt, Luận liền bảo cô gái thoát y để nằm cạnh mình. Đến 15h cùng ngày, gã đàn ông đốn mạt bất ngờ dùng dao khống chế, trói tay chân nạn nhân yêu cầu cô cung cấp số điện thoại của gia đình để tống tiền.

Qua cuộc điện thoại ngắn ngủi, Luận ra giá buộc gia đình T. trong vòng 36 tiếng phải nộp vào tài khoản của hắn số tiền 400 triệu đồng. Nếu gia đình không nộp hoặc báo công an, T. sẽ chết. Nghe tiếng con gái hoảng loạn qua điện thoại, người cha nhanh chóng nhận lời.

Để tạo thêm sức ép, Luận còn kéo T. vào nhà vệ sinh chụp những tấm hình cô khỏa thân trong tình trạng chân tay bị trói, bịt miệng. Luận thông báo nếu gia đình T. không thực hiện đúng theo yêu cầu, những tấm hình trên sẽ nhanh chóng được phát tán trên mạng internet.

Sau những giờ giằng co, đấu trí, cuối cùng gia đình nạn nhân chấp nhận chuyển số tiền ban đầu là 20 triệu đồng vào tài khoản của kẻ bắt cóc đồng thời báo cơ quan công an. Đến 11h ngày 17/5/2013, sau gần 48 giờ bị giam giữ, T. được công an giải thoát. Luận bị bắt quả tang và khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội.

Vết nhơ khó rửa

Tại tòa, những lời khai ban đầu, Luận phủ nhận hành vi bắt cóc. Đứng trước vành móng ngựa, Luận lớn tiếng trình bày: "Bị cáo đề nghị tòa xem xét cho bị cáo. Cáo trạng quy kết bị cáo phạm tội bắt cóc nhằm chiếm đoạt tài sản là không đúng, bị cáo không chấp nhận.

Bị cáo chỉ chấp nhận mình đã bắt giữ người trái pháp luật (một tội danh nhẹ hơn - PV), bị cáo không thừa nhận tội bắt cóc. Hơn nữa, nạn nhân mới chuyển vào tài khoản của bị cáo 20 triệu đồng mà cáo trạng quy kết bị cáo phạm tội với số tiền 400 triệu đồng là không đúng....".

Trả lời Viện kiểm sát, Luận thừa nhận do làm ăn thua lỗ dẫn đến mắc nợ 480 triệu đồng. Trong thời gian yêu đương, biết T. là tiểu thư gia đình khá giả nên Luận nghĩ ra trò bắt cóc người yêu tống tiền để trả nợ.

Sau khi T. "sập bẫy", Luận đã điện thoại yêu cầu bố T. phải nộp 400 triệu đồng để mua lấy sự an toàn và danh dự cho con gái. Từ lời khai trên, Viện kiểm sát phân tích để làm sáng tỏ việc cáo trạng truy tố số tiền mà Luận ý thức chiếm đoạt 400 triệu đồng là đúng, phù hợp với quy định pháp luật.

Trước thái độ, nhận thức lệch lạc của bị cáo, vị Hội thẩm nhân dân nhẹ giọng: "Bị cáo sinh ra và lớn lên ở một thành phố lớn. Ngày ngày, bị cáo cũng thấy rằng trong xã hội rất nhiều người gặp hoàn cảnh khó khăn, vướng phải nợ nần. Thế nhưng hàng ngày người ta phải lao động chân chính để kiếm tiền, để trả nợ mới mong thoát khỏi khó khăn, cuộc sống tốt hơn. Bị cáo sao có thể vì thiếu tiền trả nợ mà bắt cóc người khác để tống tiền? Bây giờ nợ không trả được, bị cáo phải vào tù, bị cáo nghĩ sao?", Luận cúi gằm.

Sau khi nghị án, HĐXX tuyên phạt Trương Bá Luận mức án 12 năm tù về tội "bắt cóc nhằm chiếm đoạt tài sản". Bị cáo lầm lũi tra tay vào còng theo chân cảnh sát về trại giam. Chỉ vì đồng tiền, bị cáo đã bất chấp tất cả, lợi dụng sự khờ khạo của cô gái tuổi đôi mươi hòng kiếm tiền bất chính. Và giờ đây, một vết nhơ còn mãi...

M.Phượng