Thế giới


Đời nghịch lý của trùm ma túy

Đời nghịch lý của trùm ma túy. Cuộc đời người đàn ông giàu nhất nhì thế giới và cũng là trùm ma túy khét tiếng Pablo Escobar là minh chứng cho nhiều nghịch lý: lời khuyên mẫu tử đặt nền móng cho tội phạm, phát minh công nghiệp khởi đầu cho cái chết...

Tin liên quan

Ma túy đúng là một thứ… ma quái cho những ai dính tới nó. Cuộc đời người đàn ông giàu nhất nhì thế giới và cũng là trùm ma túy khét tiếng Pablo Escobar là minh chứng cho nhiều nghịch lý: lời khuyên mẫu tử đặt nền móng cho tội phạm, phát minh công nghiệp khởi đầu cho cái chết, và thế giới này không dành cho người lương thiện.

Nấm mộ ở Colombia còn hơn xà lim ở Mỹ!

Escobar yêu cha mình như mọi đứa trẻ, nhưng hắn sớm khinh thường ông bởi cái gọi là “tâm thế kẻ nghèo”, vì ông luôn hài lòng với những gì mình có trong tay và cũng do đó luôn mờ nhạt bên cạnh người vợ Hermilda có tính khí cương quyết. Cô giáo làng Hermilda ưa khuyên các con: “Làm việc xấu cũng phải làm cho đến nơi đến chốn. Thế giới này được làm ra cho người lòng gan dạ sắt chứ không cho kẻ ngoan ngoãn hiền lành!”. Nếu phải kể đến các phương châm sống thì Escobar còn nói vài câu khiến đàn em ghi lòng tạc dạ. Năm 20 tuối hắn tuyên bố trước mặt lũ tiểu yêu sẽ cùng hắn lập ra băng đảng tội phạm ở Medellin: “Tao sẽ tự sát nếu 5 năm nữa chưa có một triệu USD trong túi”. Khoảng 15 năm sau, khi Chính phủ Columbia nhận ra mối nguy hiểm từ vua cocaine Pablo Escobar và dự tính bắt dẫn độ qua Hoa Kỳ, Escobar tung lời tuyên chiến với quốc gia nạn nhân số 1 của nạn ma túy từ Nam Mỹ: “Nấm mộ ở Colombia còn hơn xà lim ở Mỹ!”.

Cuộc đời Escobar xoay quanh mục đích duy nhất là làm ra và bảo vệ một núi tiền bằng mọi giá. Từ một tên ăn trộm ô-tô, hắn trở thành tội phạm lớn nhất thế kỷ. Dưới trướng Escobar, tập đoàn Medellin là tổ chức đầu tiên sản xuất và phân phối cocaine ở quy mô công nghiệp, đưa Escobar trong vòng vài năm lên vị trí những người giàu nhất thế giới. Số tất niên 1989 của tạp chí Forbes xếp Escobar vào hạng 7 với tài sản 3 tỷ USD và gia tăng mỗi ngày vài triệu USD. Theo hồi ký của cô người tình Virgina Vallejo, cũng là nữ phóng viên nổi tiếng nhất Colombia ngày ấy, lâu la của Escobar đếm tiền bằng… cân.  

Đời nghịch lý của trùm ma túyEscobar đầu hàng khi biết không bị dẫn độ sang Mỹ và được xây nhà tù cá nhân “La Catedral” xa xỉ, nơi hắn tiếp tục điều khiển mọi phi vụ bên ngoài

Nhà máy ma túy trong rừng già

Pablo Escobar không có nguyên tắc nào cố định khi cần tiền. Hắn bán huynh đệ cho các nhóm tử thù nếu được giá, nộp kẻ tay chân cho cảnh sát lúc cần đàm phán, kết hợp khéo léo cái mũi thính trong kinh doanh với dòng máu lạnh cần thiết. Tuy nhiên thành công chính của hắn không dựa trên những năng khiếu trời cho ấy, mà sinh ra từ một ngẫu nhiên lịch sử. Giữa những năm 1970, khi Escobar bắt tay vào buôn bán cocaine, thứ bột trắng này đang là hàng thời thượng ở châu Âu và Bắc Mỹ.

Để đủ cung ứng, tập đoàn Medellin xây một khu sản xuất trong rừng nhiệt đới. Đó là một phòng thí nghiệm khổng lồ mang tên Tranquilandia với 1.000 nhân công và đủ sức xuất xưởng trên 300 tấn/năm. Nhiều đường băng song song là xuất phát điểm của cái chết trắng, chủ yếu qua Panama, Mexico, các đảo Caribe - rồi từ đó trực chỉ Hoa Kỳ. Đầu thập niên 1980 Medellin kiểm tra 80% thị trường cocaine toàn cầu. Cho đến khi thám báo Mỹ phát hiện ra Tranquilandia và nhờ quân đội Colombia triệt hạ.

Ở Colombia, Escobar tắm trong hào quang của một Robin Hood. Với tiền lãi khủng được che đậy dưới vỏ các công ty bán ô-tô và chăn nuôi gia súc, Escobar dựng hàng loạt khu chung cư cho người nghèo từ khu ổ chuột, xây sân bóng đá, trường học, tái tạo rừng cây... Tuần báo Semana đăng hình ảnh Escobar giản dị trong T-shirt, quần bò và giày thể thao. Chỉ ai thật tinh ý mới đếm được trên chiếc đồng hồ của hắn có 24 hột xoàn. 


Đời nghịch lý của trùm ma túy

Vì nói chuyện lâu với con trai (ảnh), Escobar bị phát hiện chỗ trú ẩn

Phương thức duy nhất bày tỏ ý chí: cái chết? 

Ngày 30/4/1984 là điểm ngoặt trong huyền thoại Pablo Escobar. Sự tàn lụi của Tranquilandia được Escobar đổ cho Bộ trưởng Tư pháp Colombia Lara Bonilla, và hắn cử hai sát thủ đi mô-tô, bắn hạ ông trong ô-tô công vụ trên đường cao tốc gần Bogota. Sau đó Escobar trốn qua Panama, được tướng độc tài Manuel Noriega che chở. Escobar đàm phán với Chính phủ Colombia để lập ra Hiệp định Không dẫn độ công dân ra nước ngoài, bù lại hắn sẽ thanh toán toàn bộ nợ quốc tế cho đất nước.

Đàm phán bất thành, Escobar về nước và bắt đầu một cuộc chiến mafia đẫm máu. Tháng 12/1986 hắn giết Gulliermo Cano, Tổng biên tập tờ El Espectador, nhật báo lớn nhất và duy nhất dám đăng bài vạch mặt các thủ đoạn của Escobar. Với khẩu hiệu “Cái chết là công cụ quyền lực, là phương thức duy nhất để bày tỏ ý chí”, tổ chức mafia của Escobar giết hàng ngàn cảnh sát, thẩm phán, nhà báo và người vô tội. Đất nước Colombia những năm ấy là hiện thân của sự hỗn loạn, chết chóc và cocaine.

Tháng 8/1989 làn sóng khủng bố đạt đỉnh cao. Ứng viên tổng thống tiềm năng nhất, Luis Carlos Galan, người không chịu nhận tiền bôi trơn của các tập đoàn ma túy, bị ám sát khi đi gặp cử tri ở Bogota. Ba tháng sau, một phi cơ của hàng không quốc gia Avianca với 110 người nổ tung khi mới cất cánh - tình cờ mà người kế nhiệm của Galan là Cesar Gaviria không lên chuyến đó.

Đời nghịch lý của trùm ma túy

Ngày 2/12/1993 tên trùm bị bắn hạ khi chạy trốn

Ngày tàn bạo chúa 

Cuối năm 1989 Chính phủ Colombia và Hoa Kỳ tuyên chiến công khai với Escobar. Họ lập đơn vị đặc nhiệm Bloque De Busqueda truy lùng Escobar, bắt giữ hàng ngàn mafia và tịch thu máy bay, ô-tô, biệt thự... Cả gia quyến các nạn nhân cùng đối thủ cạnh tranh lập ra lực lượng Pepes hỗ trợ. Tên tội phạm mạnh nhất thế giới lúc ấy chỉ còn tin được vào vợ, hai con và mấy tay chân thân cận nhất.

Năm 1991 Escobar thắng trận chót: với một loạt phiếu được bôi trơn, Nghị viện thông qua Hiến pháp mới, trong đó có điều khoản cấm dẫn độ công dân Colombia. Sau đó Escobar tuyên bố gác kiếm đầu hàng, bù lại sẽ được Nhà nước cho phép tự xây cho mình... một nhà tù như ý. “La Catedral” có lẽ không nên gọi là trại giam, mà là khách sạn 5 sao với văn phòng, phòng tập thể hình, vũ trường, sân bóng đá... Ở đây, hắn lại là ông vua con và cũng ra lệnh hạ sát nhiều địch thủ. Năm 1992 Tổng thống Gaviria ra lệnh giải tán nhà tù, nhưng Escobar đã cao chạy xa bay.

Một năm sau, khi gọi điện với con trai, Escobar mắc phải lỗi chết người là nói dài hơn mấy giây, khiến tình báo Colombia định vị được nơi trú ẩn ở Medellin. Nghe tiếng cảnh sát, Escobar leo cửa sổ chạy lên mái nhà nhưng bị trúng đạn - một ngày sau sinh nhật thứ 44.

 Lê Quang
Thể thao & Văn hóa Cuối tuần