Âm nhạc


Hamlet Trương Radio 33: Gió

Hamlet Trương Radio 33: Gió. Gió lạnh thổi miên man ngoài cửa sổ, co mình lại trong chiếc áo len mỏng, nhớ lại một câu thơ cũ đã viết: ..áo ấm khăn quàng không che nổi gió/ thèm ấm một bàn tay

Tin liên quan

Gió lạnh thổi miên man ngoài cửa sổ, co mình lại trong chiếc áo len mỏng, nhớ lại một câu thơ cũ đã viết: “..áo ấm khăn quàng không che nổi gió/ thèm ấm một bàn tay”

Nhưng đó là câu thơ của một mùa đông đã qua rất lâu rồi, từ những ngày bàn tay em chưa biết đến hơi ấm của bàn tay anh, từ những ngày em chưa biết cảm giác nép mình vào bờ vai rộng của anh..

Một ngày mùa xuân, người ta có bao giờ nhớ lại một mùa xuân cũ lắc rắc mưa riêu Hà Nội trong một ngày mùa xuân se lạnh như hôm nay không?

Em vẫn còn nhớ, hôm ấy hoa đào rừng bầy bán dọc hai bên đường Nghi Tàm, Yên Phụ phủ lên mình lớp sương mù mỏng manh và những cây cơm nguội thở dài trút nốt lớp lá cuối cùng đợi mùa xuân đến.

Em nhớ đến bàn tay anh, thật to và ấm, nắm trọn 2 bàn tay em.

Hamlet Trương Radio 33: Gió

Em vẫn biết mình chưa đủ yêu anh nhiều đến độ mà em có thể gọi đó là tình yêu, nhưng những thứ tình cảm dẫu thoảng qua hay đọng lại vẫn làm em day dứt nhớ.

Rất lâu rồi không gặp, em tránh mặt anh, vì một lý do ngớ ngẩn và mơ hồ. Cũng chẳng thấy nhớ anh, chẳng có cảm giác muốn gọi điện cho anh để nghe lại giọng nói yêu thương thủa cũ .. nhưng vẫn cứ nhớ những điều vụn vặt khi mình còn ở bên nhau.

Nghe bạn nói anh mở quán café. Xem ảnh thấy quán đẹp. Quán có cảm giác như ánh đèn vàng hiu hắt cuối đông, ấm áp. Ngày em về HN, đã muốn đến thử, nhưng ngập ngừng, rồi lại thôi…

Hamlet Trương Radio 33: Gió

Có nhiều việc anh làm, khi em rời xa anh, làm em cảm thấy ngạc nhiên. Ngạc nhiên vì hình như mình đã không yêu một người sẽ làm những việc như thế, ngạc nhiên vì dường như mình chẳng hiểu anh chút nào, và nghĩ rằng, có lẽ chúng mình chẳng bao giờ hiểu nổi nhau, vì thế mà chia tay, vì thế mà không còn yêu nhau nữa…

Những giọt nước mắt, những thổn thức của một trái tim trẻ dại, những tiếng thở dài trong đêm sâu, những đợi chờ và mong nhớ…. rồi cũng đã đi qua… Để bây giờ khi nghĩ lại, em tưởng rằng mình chẳng phải là cô gái ấy, chỉ là một người xa lạ đứng ngoài cuộc và chứng kiến câu chuyện ấy, giờ đây kể lại cho chính mình nghe trong một ngày mùa xuân se sắt lạnh.

Hamlet Trương Radio 33: Gió

” từ một ngày tình ta như núi rừng cúi đầu..ôi tiếng buồn rơi đều, nhìn lại mình đời đã xanh rêu...”

Có lẽ mình già thật rồi, “nhìn lại mình đời đã xanh rêu”… cuộc sống thay đổi nhiều, suy nghĩ cũng thay đổi nhiều. Không thể đếm được đã nghe bao nhiêu bản nhạc và đọc được bao nhiêu cuốn sách trong cuộc đời.. Chỉ có thể đếm được những năm tháng mình đã sống và những nơi mình đã đi qua trong cuộc đời mình.

Bao nhiêu năm ấy, ta còn giữ lại chút gì cho riêng ta… hay để gió chiều nay cuốn đi mất về phía hoàng hôn?