Bóng đá


Inter Milan đã cơ bắp hóa như thế nào?

Inter Milan đã cơ bắp hóa như thế nào?. Roberto Mancini đang biến một Inter Milan vốn thiên về kỹ thuật, ngẫu hứng và cảm hứng trở thành một đội bóng của những gã lực điền.

Tin liên quan

Roberto Mancini đang biến một Inter Milan vốn thiên về kỹ thuật, ngẫu hứng và cảm hứng trở thành một đội bóng của những gã lực điền.

Nguồn tiền bạc từ những ông chủ mới đã giúp Mancini tăng cường đáng kể cho đội hình của Inter trong mùa Hè. Đội bóng vẫn phải để mắt tới luật công bằng tài chính, nhưng Mancini nói chung là có thể chi tiêu thoải mái. Với ngân quỹ đó, ông đã tập hợp một đội hình chú trọng vào sức mạnh và lần lượt thanh lý những người không hợp với kế hoạch mới. Hernanes, Mateo Kovacic và Xherdan Shaqiri đều đã ra đi, họ đều là những người khéo léo, chuyền bóng giỏi và rất thông minh, nhưng lại thiếu sức vóc và độ bền thể lực.

Cao hơn Barca mùa trước 7,5 cm

Thay vào đó là Geoffrey Kondogbia và Felipe Melo, to lớn, có thể chạy suốt trận và là những tiền vệ kiểu chiến binh. Fredy Guarin, một lực sĩ khác, giờ là trụ cột sau khi chỉ có vai trò mờ nhạt mùa trước. Thêm vào đó Ivan Perisic, Stevan Jovetic và Adem Ljajic, Inter đã trở thành một tập hợp của những cầu thủ cao to vào loại nhất giải đấu. Khi tất cả đều lành lặn, Mancini có thể cho ra sân ở Inter một đội hình với cả 11 cầu thủ đều cao từ 1,8 mét trở lên và đội hình xuất phát thường dùng nhất của ông mùa này có chiều cao trung bình 1,85 mét.

Để so sánh, con số đó nhiều hơn chiều cao trung bình của các cầu thủ Barcelona đá chính ở trận chung kết Champions League mùa rồi hơn 7,5 cm. Nhưng vấn đề không chỉ là thể hình, điều đáng nói là Inter đang đi ngược dòng vào lúc gần như mọi đội bóng lớn của châu Âu đều chú trọng vào kỹ thuật. Kondogbia, Melo và Guarin không hề là những cầu thủ dở, chỉ là họ đều không phải những người giỏi chuyền bóng vào thời điểm những đại gia ở châu Âu đều phải có ít nhất một người trong đội hình. Inter cũng không có những kiểu hậu vệ cánh chơi bóng như Dani Alves. Davide Santon là kiểu hậu vệ cánh rất truyền thống: Vững chãi, an toàn trên hết và cực kỳ mạnh mẽ, trong khi Alex Telles là một chân tạt bóng hơn là kiến tạo. Mancini quả có đưa về Martin Montoya từ Barcelona trong mùa Hè, người có thể mang tới một cách tiếp cận khác cho Inter, nhưng anh chưa ra sân một phút nào mùa này.

Hàng công của ông vì thế dựa cả vào khả năng càn lướt của bộ ba Mauro Icardi, Jovetic và Perisic. Họ đủ tài năng, nhưng chỉ chơi như những cá nhân đơn lẻ, gợi lại lối chơi của một thời đã qua: 6-7 cầu thủ chơi trên phần sân nhà, giành lại bóng, giải phóng hoàn toàn nhiệm vụ  phòng ngự cho những tiền đạo và chờ đợi họ sẽ làm được điều gì đó.

Cao to chưa đủ

Các kết quả của Inter mùa này không tệ, họ thắng 5 trận đầu, bị Fiorentina đè bẹp trên sân nhà và tuần trước hòa ở Sampdoria. Họ đang đứng thứ 2 trên bảng xếp hạng, kém đội đầu bảng 2 điểm. Họ đã ghi 8 bàn trong 7 trận, trong khi thủng lưới 6 bàn. Inter cũng không ở trong Top 5 Serie A bất cứ thống kê tấn công quan trọng nào, theo Opta, dù là số lần dứt điểm, dứt điểm trúng đích, tỉ lệ cầm bóng, chiến thắng trong các pha không chiến…; hay phòng ngự, như số lần dứt điểm của đối phương, số lần bị đối phương dứt điểm trúng đích, số pha tắc bóng, tỉ lệ tắc bóng thành công…

Quan trọng hơn, Inter tỏ ra thiếu sự mượt mà trong lối chơi. Họ có thể mạnh mẽ, nhưng cũng không áp đảo được đối phương về thể lực cũng như thế trận. Sự khác biệt là ở những khoảnh khắc tỏa sáng cá nhân, như bàn thắng của Guarin trong trận derby hay những pha bắn tỉa của Jovetic và Icardi, và khá thường xuyên, các tình huống cố định.

Mancini nói cần thời gian để một đội bóng với 7 cầu thủ mới gắn kết hơn và ông đúng, dù với việc không tham dự cúp châu Âu mùa này, Inter sẽ có nhiều thời gian với nhau trên sân tập hơn. Mancini đã nói ông có thể dần chuyển sang đội hình 4-2-3-1 và một phong cách kỹ thuật hơn, nhưng chỉ thời gian mới có thể trả lời cho lời hứa đó.

Trần Trọng
Thể thao & Văn hóa