Gia đình


Không ghen không phải đàn bà?

Không ghen không phải đàn bà?. (Dân trí) - Ngày xưa, trong kiệt tác Truyện Kiều , thi hào Nguyễn Du đã bất tử hóa một cái ghen gọi là ghen Hoạn Thư - cái ghen có bài có bản, có tiến có thoái, mà kết quả là buộc được cả hai phía đối phương phải khuất phục.

Tin liên quan

(Dân trí) - Ngày xưa, trong kiệt tác “Truyện Kiều”, thi hào Nguyễn Du đã bất tử hóa một cái ghen gọi là “ghen Hoạn Thư” - cái ghen có bài có bản, có tiến có thoái, mà kết quả là buộc được cả hai phía đối phương phải khuất phục.
 
Không ghen không phải đàn bà?

Thần thoại Hy Lạp thì để lại cơn ghen của nàng Mêđê. Một cơn ghen khủng khiếp kết thúc bằng những xác chết.

 

Ngày nay, phụ nữ thường hay “bắt nọn” chồng, chỉ cần một cái cớ rất nhỏ nhặt là thấy chồng đi với một phụ nữ nào khác mình không biết (mà nhiều khi là biết cũng vậy thôi), hoặc chẳng cần căn cứ gì cả, chỉ nghe ai đó nói “chồng mày đi với cô này cô kia”, thế là người vợ sẵn lòng tra hỏi, hạch sách, vặn vẹo chồng “cô đó là ai?”, “sao lại đi với cô ta?”, “chắc là hai bên quan hệ với nhau lâu rồi mà giấu tôi chứ gì?”, hoặc là tìm đến và xông vào kéo tóc, xé áo “bồ nhí” của chồng.

 

Chuyện sẽ chẳng có gì nghiêm trọng nếu người chồng biết cách hóa giải cơn ghen của vợ và vợ biết kịp thời nhận ra cái vô lý nực cười trong những căn vặn của mình. Nhưng tia lửa sẽ bùng thành đám cháy một khi người vợ đi quá đà, dồn chồng vào tình huống không thể phản ứng cách nào khác hơn là quát tháo, đôi co, cuối cùng nhận bừa cái điều gán ghép, áp đặt của vợ cho xong chuyện, mặc mọi sự muốn ra sao thì ra.

 

Bệnh ghen bóng ghen gió hầu như ở phụ nữ  nào cũng có, nhưng mạnh nhất là ở những người quá nhạy cảm, dễ bị thương tổn, quá yêu chồng, hoặc quá tự ti, cũng có thể là muốn tỏ ra mình có uy lực tuyệt đối với chồng.

 

Đôi lúc trong cuộc sống, ghen bóng ghen gió một chút cũng làm ấm áp, hạnh phúc thêm tình cảm vợ chồng. Những câu chọc đùa giữa vợ chồng đại loại như: “Thế mà anh không ghen à?”, “Em đến phát ghen lên vì anh mất”… được dùng đúng lúc, hợp cảnh hợp tình sẽ tăng thêm vị mặn cho cuộc sống gia đình. Tuy nhiên nên nhớ là chỉ ghen một xíu thôi, đủ để bên ấy bên này nhận ra sự quan tâm của nhau.

 

Có cô nhân viên kế toán cho một công ty nước ngoài lấy chồng đã hai năm tâm sự: “Em chẳng cần ghen, bởi vì yêu quá thì không ghen, không yêu thì không ghen, giữa hai cực ấy em ghen làm gì cho mệt”.

 

Cho dù cô không ghen đi chăng nữa, thì cô đâu có dửng dưng được khi hay biết chồng mình đột nhiên tỏ ra có những mối quan tâm khác lạ, đột nhiên có những biểu hiện mà chỉ linh cảm đàn bà mới nhận thấy.

 

Nhưng biết đâu cô tin tưởng ở mình trong tình yêu đó. Khi sự việc chưa đến độ của nó thì cô biết kìm nén, không tỏ thái độ ghen. Khi việc bung ra, cô biết để cá nhân mình xuống sau hạnh phúc vợ chồng, biết mở cho chồng một lối thoát trong danh dự và yêu thương.

 

Một câu chuyện của anh kỹ sư xây dựng ở Sơn Trà cũng gây xôn xao cho bà con lối xóm: Tuy đã có một vợ và hai con rồi nhưng vì công việc xa nhà nên những lần đi công tác, anh thường hay hẹn hò với các cô gái trẻ ở tỉnh lẻ. Trong quan hệ với bồ, tất nhiên anh không dại gì mà lại công khai mình đã có vợ. Nhưng giấu sao được mắt thiên hạ. Thiên hạ bèn nhào nặn cô vợ thật của anh thành cô “bồ hờ” và bắn tin đến tai cô “bồ thật” rằng anh ta lại đèo bồng thêm một cô nữa. Thế là “bồ thật” tìm đến tận cơ quan cô “bồ hờ” đánh ghen làm thiên hạ được phen cười chảy nước mắt. Đến khi biết rõ “bồ hờ” chính là vợ thật, cô “bồ thật” tá hỏa tam tinh nhưng vẫn thấy mình ghen là đúng, chỉ mỗi tội ghen... nhầm đối tượng mà thôi. Như vậy là thấy rõ, cái ghen được đàn bà lấy làm một phương tiện giành quyền sở hữu tình cảm và thân xác người đàn ông.

 

Ghen bi kịch

 

Linh và Phương cưới nhau được 2 năm. Sau nhiều lần vợ chồng cãi vã, Phương có nhiều biểu hiện muốn ly dị với vợ để sống với bồ. Dù Phương tuyên bố đã có người khác nhưng Linh vẫn cố níu kéo bằng những lần ân ái, những lời dịu ngọt, mong sao Phương quay về. Không đạt được mong muốn, quá tức giận vì bị phụ tình, Linh đã dùng axít tạt thẳng vào người chồng. Cuối cùng, chỉ tại cơn ghen tức thời mà Linh thành kẻ giết chồng, trở thành một phạm nhân.

 

Dân gian có câu: “Ớt nào mà ớt chẳng cay, gái nào mà gái chẳng hay ghen chồng”. Và cái lý mà đàn bà thường biện hộ cho ghen là: Vì yêu nên ghen. Nhưng ngoài lý do tính vọng ngoại, hóa lạ của đàn ông, còn một lý do chính là sự mất cân bằng trong quan hệ tình cảm vợ chồng.

 

Người đàn ông khi tìm đến người phụ nữ khác chưa hẳn là yêu, là muốn lập tổ ấm mới, mà đơn giản chỉ là vì muốn khỏa lấp một khoảng trống trong lòng do vợ gây ra, muốn chạy trốn vợ. Khi đã không vừa ý trong nhà người ta thường hình dung ở ngoài là tốt đẹp hơn, thích thú hơn.

 

Người vợ nếu không kịp hiểu ra căn nguyên sự việc, không kịp điều chỉnh thái độ của mình và  có biện pháp khéo léo kéo anh chồng quay về thì từ phản ứng tiêu cực ban đầu người chồng sẽ ngoại tình có ý thức và còn đi xa hơn nữa. Nguy cơ tan vỡ gia đình xuất hiện.

 

Cơn ghen bùng phát ở đây của người vợ sẽ chỉ như dầu đổ thêm vào lửa. Nhiều cặp vợ chồng sau khi chia tay mới hối hận bởi thấy là ghen tuông vớ vẩn, giận dỗi kiểu trẻ con, chuyện không đâu mà vụng xử nên cơ sự mới ra nông nỗi. Khi đó thì cái đẳng thức ghen - yêu không đúng nữa.

 

 

Trương Xuyến