Gia đình


Nhân viên cũ của chồng bế con đến tận nhà bắt đền

Nhân viên cũ của chồng bế con đến tận nhà bắt đền. Thế là bao nhiêu công lao tôi ra sức vun vén cho cái gia đình này trong phút chốc đều rơi xuống sông xuống biển. Nhà cao cửa rộng, chồng làm sếp lớn giờ thì còn nghĩa lý gì nữa chứ…

Tin liên quan

Thế là bao nhiêu công lao tôi ra sức vun vén cho cái gia đình này trong phút chốc đều rơi xuống sông xuống biển. Nhà cao cửa rộng, chồng làm sếp lớn giờ thì còn nghĩa lý gì nữa chứ…

Nhìn biểu hiện khuôn mặt và cách tôi đi đứng, nói năng trong 10 người thì 9 người nói tôi có tướng quý bà. Những thứ mọi người có thể nhìn thấy đó là tôi được làm vợ một ông giám đốc tài ba, làm chủ một căn biệt thự với sân vườn rộng rãi bao quanh là cây cối xanh um giữa cái thành phố đất chật người đông này. Mọi người nói tôi sướng vì họ chỉ nhìn thấy những thứ hào nhoáng bên ngoài mà không biết rằng bao năm qua tôi đã phải nín nhịn nhiều điều để giữ cho tổ ấm không bị chao đảo.

Phải công nhận chồng tôi là người đàn ông tài ba, miệng hét ra lửa khiến bao người phải nể sợ. Nhưng một khi đã là người của đám đông như vậy thì không tránh khỏi chứng nọ tật kia. Những năm tháng còn trẻ hay tin chồng có nhân tình, tôi tức sôi máu định bụng sẽ làm cho ra chuyện để cảnh cáo, rằn mặt những ả đàn bà “tầm gửi” dám dùng nhan sắc và mưu mô quỷ quệt sống bám vào cái ví dày của chồng mình. Chồng tôi hồi còn trẻ mặc dù có “ăn phở” nhưng chưa bao giờ phụ công “cơm nhà”, vợ lúc nào cũng là nhất. Hơn nữa, mphút nông nổi, thỏa mãn cơn ghen trong người có thể làm chồng mất mặt trước anh em, bạn bè và bao nhiêu cấp dưới nữa thế nên tôi dặn lòng mình phải luôn nhẫn nhịn.

Nhẫn nhịn mãi nên cũng thành quen, tôi trở thành một người vợ yên phận từ lúc nào không hay. Công việc chính của tôi trong gần 30  năm qua đó là nuôi con và giữ chìa khóa két sắt. Đến hẹn lại lên, cứ vào ngày cuối cùng trong tháng, ông xã lại ngoan ngoãn “nộp tiền” cho “thủ quỹ”, không cần tôi phải nhắc bất cứ câu nào. Tôi nghĩ rằng nếu chồng có lập quỹ đen đi chăng nữa thì cũng không có gì đáng lo, hơn nữa tôi nắm chi tiết các khoản thu chi của chồng nên cũng không thể có chuyện ông nhà vung tiền “nuôi” bồ ở bên ngoài được.

Nhân viên cũ của chồng bế con đến tận nhà bắt đềnPhóng to

 Tôi như bị sét đánh ngang tai dù thực hư câu chuyện vẫn chưa được làm sáng tỏ nhưng không có lửa làm sao có khói - Ảnh minh họa

Ở tuổi 50 tôi gật gù hài lòng với cuộc sống hiện tại. Sự nhẫn nhịn của bản thân suốt bao năm qua đổi lại một gia đình trong ấm ngoài êm như bây giờ chẳng đáng sao. Cả khu phố phải trầm trồ khen ngợi cái  nếp sống lề lối, nhịp nhàng của gia đình tôi. Tôi cho rằng vai trò làm vợ của mình thế là thành công mỹ mãn rồi.

Nhưng hỡi ôi, đến một hôm khi trụ cột trong nhà đi công tác miền Nam thì có một cô gái trẻ nói giọng miền trong trạc tuổi con gái chúng tôi ẵm theo một đứa bé khoảng chừng một tuổi tất tưởi đến nhà. Ban đầu cô này tỏ vẻ tội nghiệp lắm nhưng sau đó vẻ trơ tráo, đường chợ dần lộ rõ. Giới thiệu là nhân viên cũ trong công ty của chồng tôi xong cô này cũng không ngần ngại mà nói rằng đã từng ăn nằm với sếp của mình khoảng hai năm trước đây và đứa bé kia là kết quả của những lần chung chạ ấy.

Cô gái kia nói rằng không muốn làm khó gia đình sếp nhưng hiện đang cần vốn làm ăn nên muốn vợ chồng tôi “trợ cấp” cho khoảng 500 triệu. Nếu sau hai tuần vẫn không nhận được số tiền ấy thì cô ta sẽ mang đứa bé đến nhà tôi và không chịu trách nhiệm nuôi dưỡng nữa.

Tôi như bị sét đánh ngang tai dù thực hư câu chuyện vẫn chưa được làm sáng tỏ nhưng không có lửa làm sao có khói. Sự nhẫn nhịn suốt bao nhiêu năm trời nay chính là nguyên nhân của tai họa khủng khiếp này chăng? Thế là bao nhiêu công lao tôi ra sức vun vén cho cái gia đình này trong phút chốc đều rơi xuống sông xuống biển. Nhà cao cửa rộng, chồng làm sếp lớn giờ thì còn nghĩa lý gì nữa chứ…

Ông chồng đầu hai thứ tóc của tôi hãy còn đi công tác chưa về, tranh thủ thời gian tôi có tới công ty bí mật đào xới lại chuyện cũ. Đúng là cô gái kia từng là nhân viên ở đây trước đó hai năm thật, thiên hạ cũng đồn thổi không ít chuyện không hay về cô ta và chồng tôi. Như vậy có đến 90% đứa bé kia là giọt máu rơi vãi của chồng tôi ở bên ngoài rồi. Nghĩ đến chuyện này mà huyết áp của tôi lại lên cao vù vù. Tôi biết phải làm sao bây giờ?

Hạ